Con biết rằng làm được điều này sẽ rất khó với một mình con bon chen giữa cuộc sống thị thành, nhưng khó thì mới làm chứ nếu chắc mình làm được thì chả còn gì gọi là phấn đấu, là mơ ước nữa. Con chợt nhận ra cái tính ba hoa, nói nhiều nói lăng nhăng của mình nó lại gây tai hại đến như vậy. Cô ấy là người cho con biết được điều này, con thật sự chưa chín chắn, ăn nói vẫn thiếu suy nghĩ và khi này con nhận ra thì cũng là lúc con sẽ bắt đầu cố gắng sửa đổi. Hình tượng của con ban đầu ai cũng nghĩ nó rất tích cực nhưng nhiều khi con hay trêu đùa thái quá khiến người ta nghĩ mình thế nọ thế kia rồi mất đi hình tượng hoặc họ sẽ nghĩ đi khác. Buồn vì trước kia mình chưa nhận ra nên mình đã lãng phí đi những thời gian học hỏi tốt, vui là vì con đã nhận ra nó và có thể sửa đổi.
Giá trị
Năm nay mới là năm ra trường và chuyện học hành ở trường học mới được gác lại và không bận tâm nhiều về nó nữa. Nghĩ lại 2 năm qua thật nhiều biến cố xảy ra, và cho tới bây giờ giá trị của con vẫn được đánh giá như một hạt cát vậy. Bởi vì sao ? 1/2 thời gian con dành ra để chơi để đùa trong lúc chờ học hành mà kiếm tiền online thì chưa kiếm được, 4 tháng con làm bên izee và đó là một công ty quá bé nhỏ khiến cho lương của con chả đủ tiền xăng xe và bây giờ cũng sắp phá sản nữa. Thời gian đó con đã quá chán với tình hình đi làm ngoài Hà Nội, con gặp gỡ người con yêu thương và đóng cọc nhà cô ấy 1 tuần liền vì buồn chán, và con đã có ý định về quê làm công nhân để có thể sống :(. Trớ chêu con lại được mời làm tại một công ty có quy mô kha khá mời làm qua vòng phỏng vấn, vậy là con lại có thêm 1 cơ hội để phát triển và tin tưởng một chỗ mình làm. Con vào đây thấy rằng môi trường cũng thân thiện, con người cởi mở và giúp đỡ nhau trong công việc và các hoạt động ngoài lề, các chương trình cũng hay được tổ chức thường niên khiến con bớt buồn đi phần nào hơn. Nhưng gì thì gì con vẫn chưa khẳng định mình có giá trị gì nhiều trong một môi trường mới, con đã cố gắng nỗ lực rất nhiều trong thời gian đầu để làm SEO tốt và thời gian tham gia hoạt động văn nghệ nữa. Nhưng thời gian làm việc tại đây là 2 tháng rưỡi nên con mới chỉ có nửa tháng làm NV chính thức thôi mà với mức lương ấy thì con biết rằng giá trị của mình vẫn còn rất thấp như hạt cát li ti gió thổi phát bay. COn phải nỗ lực nhiều và cúi mình sâu trong mọi hoàn cảnh, con cần học được hình tượng của a Hiền về phong cách, con cần học tập cách ăn nói có căn của anh Ngôn và còn học tập nhiều người khác nữa.Tết này con về sẽ chả có tiền để mà cho bố mẹ được nhiều, chắc hẳn bố mẹ vẫn phải nghe nhiều lời qua tiếng lại của hàng xóm, anh em nhưng con nghĩ bố mẹ cũng không để ý đến điều ấy lắm đâu nhưng con vẫn biết rằng trong thâm tâm bố mẹ cũng buồn vì giá trị của con giờ vẫn là quá thấp. Bố mẹ luôn muốn con về nhà làm nhưng con làm việc chân tay rồi, làm việc kĩ thuật rồi lương người ta trả con cũng vậy thôi mà người ta hành con lên xuống người đen nhẻm mà cân thì tụt dốc. Con vẫn muốn làm ngoài này để có được một cơ hội nào đó hoặc đơn thuần là con học hỏi rồi tích vốn lập nghiệp riêng nên con vẫn chọn cái đất Hà Thành này. Cả cuộc đời thì ai cũng thế thôi bố mẹ cũng thế, chú bác dì cũng thế nếu cứ giữ nguyên cái phong cách an toàn làm công ăn lương như công nhân như vậy thì chả biết bao giờ mới có sự thay đổi nữa. Con cũng có một cuộc đời một cuộc sống với những ước mơ hoài bão của chính mình. Con sẽ nỗ lực thật nhiều vào năm 2016. Cám ơn bố mẹ, người yêu, và các bạn thân đã luôn ủng hộ con.


Đăng nhận xét