Mới đây, trên trang cá nhân của anh Hoàng Anh Tú (người thứ hai phụ
trách mục Chánh Văn của báo Hoa Học trò sau ông Đoàn Công Huynh), đã
chia sẻ bài viết ý nghĩa "Giá của chúng ta là bao nhiêu?". Đây
là những tâm sự của một ông bố nhắc nhở hai con về những thứ miễn phí ở
đời nhân chuyện miễn phí ở công viên nước Hồ Tây vừa qua.
Bài viết được đăng tải vào ngày 20/4 vừa qua và hiện đã nhận được rất
nhiều bình luận đồng cảm và hàng nghìn lượt chia sẻ từ dân mạng.
Nội dung bài viết ông bố "Chánh Văn" gửi cho hai con của mình:
Giá của chúng ta là bao nhiêu?
Bài học mà bố dạy Bách và My nhiều lần trên đường đến trường mỗi
sáng luôn là: Không có gì miễn phí hết! Kể cả khí trời, các con cũng
phải "mua" bằng việc các con bảo vệ môi trường. Kể cả sự yêu thương và
chăm sóc của cha mẹ, các con đều phải trả phí bằng việc các con phải
trân trọng, gìn giữ gia đình và đừng "bán" sự xấu hổ lên cha mẹ mai này!
Có lần, bố ra một "đề": Nếu ai đó trả My 10 triệu đồng (bằng 10
lần số tiền tiết kiệm vất vả của con nhé) và muốn được thơm vào má của
con thì con đồng ý không? My hét lên: Không! Không bao giờ! 100 triệu
cũng không!
Bố cũng kể cho Bách, My về giá trị của một con người. Có người vì
dăm ba triệu đồng sẵn sàng bán rẻ danh dự, lòng tự trọng. Là bởi họ ít
học, họ không có nhiều lựa chọn. Những cán bộ công chức sẵn sàng để sếp
sỉ nhục để giữ vị trí công việc, những người đánh đổi thời gian với gia
đình để cày cuốc kiếm tiền sinh tồn là bởi khi còn trẻ như Bách và My,
họ lười biếng. Đừng đổ tại số phận không cho mình cơ hội. Hãy nỗ lực để
tạo ra những cơ hội cho mình bằng lòng khát khao của bản thân, tha thiết
học hỏi và đừng bỏ cuộc!
Bài viết chia sẻ trên trang cá nhân của anh Tú
Dạy những đứa trẻ mới 8,9 tuổi những điều đó có quá sớm không? Bố
nghĩ là Không! Dạy con về giá trị bản thân thì không bao giờ là quá
sớm. Như với Nguyên Ít thì chỉ đơn giản là thay quần áo trong phòng thì
đóng cửa lại. Biết xấu hổ khi bố giơ máy ảnh lên lúc con chưa mặc đồ.
Chúng ta có thể cho đi hoàn toàn miễn phí lòng tốt, nụ cười, sự
quan tâm hay kể cả đồ chơi, tiền bạc. Chúng ta không cần quan tâm đến
việc chúng ta được gì. Nhưng chúng ta đừng chấp nhận sự miễn phí. Dù chỉ
là một cái kẹo.
Hãy trả phí một cách sòng phẳng. Bằng một lời cảm ơn và sự tuân
thủ quy định mà họ đặt ra. Bởi đằng sau những sự miễn phí ấy là rất
nhiều ràng buộc. Nếu con chấp thuận thì hãy nhận. Bằng việc nhớ xem giá
trị của mình đến đâu chứ không phải bằng trị giá quà miễn phí đó! Như ai
đó tặng con miễn phí lòng quan tâm của họ thì hãy trả lại họ bằng chính
sự ghi nhớ của con. Người cho có thể miễn phí nhưng người nhận hãy trả
phí! Những cuộc chen lấn, giẫm đạp, xô đẩy nhau là bởi người nhận mặc
nhiên nhận miễn phí. Họ miễn phí cả lòng tự trọng của họ để nhận những
món quà miễn phí ấy!
Thế nên việc bố dạy các con trong cuộc đời không có gì là miễn
phí, không phải là các con không tin vào sự miễn phí mà chỉ là biết giá
trị của mình đến đâu? Và học cách trả phí sòng phẳng hơn!
Bách và My cắc cớ hỏi bố: Nhà hàng mình vẫn tặng đồ chơi miễn phí
cho trẻ con đấy bố. Ừ nhỉ, bố đáp, nhưng là bởi bố mẹ các bé đã trả
tiền ăn cho chúng ta thì chúng ta cảm ơn họ bằng việc tặng đồ chơi cho
con họ - đó cũng là một việc trả phí từ cả 2 bên.
Gia đình hạnh phúc của anh Hoàng Anh Tú
Ngay với những cái like trên FB cũng không phải là miễn phí! Nếu
con không biết giá trị bản thân mình thì những cái like ấy sẽ khiến con
ảo tưởng sức mạnh. Trong nhiều trường hợp đã thấy trên FB: nhiều cô gái
sẵn sàng hở nhiều nhất để câu like. Bởi giá trị của họ tính bằng số
like. Còn với người hiểu giá trị của mình, họ sẽ biết họ cần phải sống
tốt đẹp hơn nữa, trách nhiệm hơn nữa với những quan tâm đó!
Hãy học cách trả phí trước khi nhận đồ miễn phí! Bằng chưa học
được cách trả phí, rất có thể các con sẽ phải trả giá với những gì các
con được nhận miễn phí trong đời!



Đăng nhận xét